Quá trình phát triển Thủ đô Hà Nội đã để lại quỹ di sản phong phú không chỉ của Hà Nội, của cả nước mà cả quốc tế cũng công nhận, trong đó có khu phố cổ (KPC) – Quần thể di sản vật thể, phi vật thể tiêu biểu cho quá trình hình thành, phát triển Thành phố Hà Nội.
Trong nhiều quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội, KPC đã được đề cập đến, rõ nét nhất là điều chỉnh quy hoạch tổng mặt bằng Thủ đô được Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Võ Văn Kiệt phê duyệt tại quyết định 132/CT ngày 18/4/1992. Trong điều lệ quản lý xây dựng Thủ đô Hà Nội do Bộ trưởng Bộ Xây dựng được uỷ quyền ban hành (quyết định 106/QĐ-ĐT ngày 210/6/1992) đã nêu rõ các quy định cần thực hiện:
Những thể chế mới nêu trên đòi hỏi công tác quản lý KPC Hà Nội phải có những đổi mới để nâng cao hiệu quả và phù hợp với yêu cầu phát triển mới.
Trong nhiều năm trước, KPC được ghi nhận là khu vực đặc trưng của Hà Nội, song từ tháng 4/2004, KPC Hà Nội đã được xếp hạng là Di tích lịch sử Quốc gia, bởi vậy bảo tồn KPC phải tuân theo Luật di sản văn hoá, hơn nữa phải đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững, đảm bảo bảo tồn phát triển hài hoà các yếu tố là kinh tế đô thị, văn hoá – xã hội, môi trường sinh thái, cơ sở hạ tầng và quản lý hiệu quả.
Về tổng quan, chúng ta dễ thống nhất đây là khu di sản có giá trị về cấu trúc không gian đô thị gắn với các phố nghề, phường nghề và lễ hội truyền thống, hệ thống di sản, di tích kiến trúc có giá trị minh chứng cho từng giai đoạn xây dựng. Chức năng của KPC có đặc trưng là: Thương mại, dịch vụ, du lịch kết hợp với nhà ở, các công trình công cộng phục vụ dân cư. Trong quy chế lần này đã xác định 120 công trình di tích trong đó có 12 di tích đã xếp hạng, còn 108 chưa xếp hạng. Trong 553 công trình nhà ở có giá trị, có 205 ngôi nhà có giá trị đặc biệt và 318 ngôi nhà có giá trị. Quy định là như vậy nhưng vẫn rất cần xác định giải pháp quản lý thích hợp cho từng loại công trình để không phá vỡ cấu trúc tổng thể KPC, xác định kế hoạch thực hiện để bảo tồn, nâng tầm giá trị di tích mà không ảnh hưởng đến phát triển kinh tế văn hoá xã hội – Đây thực sự là thách thức cho công tác quản lý.
Đó là:
Các chỉ tiêu này phải được cụ thể hoá trong Quy hoạch phân khu H1-1A từ cơ cấu quy hoạch, quy hoạch sử dụng đất và tổ chức không gian quy hoạch kiến trúc cảnh quan từng ô phố, tuyến phố, kể cả không gian ngầm. Việc đảm bảo tuân thủ các chỉ tiêu này rất cần nâng tầm chất lượng của đồ án quy hoạch phân khu với sự đồng thuận của cộng đồng dân cư.
Thành phố thống nhất quản lý Nhà nước, các Sở, Ban, Ngành thành phố là các cơ quan chuyên ngành có trách nhiệm quản lý Nhà nước trong từng lĩnh vực, song cơ chế phối hợp cần được xác định rõ để tạo điều kiện cho việc triển khai thực hiện. UBND Quận là cấp chịu trách nhiệm trực tiếp và toàn diện trong quản lý xây dựng, bảo tồn, thanh tra, giám sát và xử lý vi phạm. Ban quản lý phố cổ cần có năng lực và cơ cấu tổ chức thích hợp để thực hiện nhiệm vụ tham mưu quản lý.
Để quản lý có hiệu quả không chỉ cần tuyên truyền mà còn xác định rõ vai trò tham gia của cả cộng đồng đối với công tác, bảo tồn, phát huy giá trị KPC, bao gồm: Các đơn vị tư vấn thiết kế, nhà thầu xây dựng, các chủ sở hữu, chủ đầu tư, người sử dụng. Các tổ chức xã hội nghề nghiệp, tổ dân phố, cộng đồng dân cư, cộng đồng được xác lập rõ quyền lợi, trách nhiệm từ cung cấp thông tin, đề xuất giải pháp đến giám sát việc tổ chức thực hiện. Chỉ có sự tham gia tích cực và có trách nhiệm của cộng đồng thì công tác bảo tồn phát huy giá trị KPC mới đạt được hiệu quả để xứng tầm là di tích lịch sử quốc gia khu đô thị đặc trưng của quá trình phát triển Thăng Long – Hà Nội, có vị thế với cả nước và cả khu vực và thế giới.
TS.KTS Đào Ngọc Nghiêm
(Bài đăng trên Tạp chí kiến trúc, Số 08-2015)
Support Online
Yahoo: hoathienly_9xĐể có không gian đẹp hãy tham khảo mẫu gạch ốp lát gạch lát nềnvà mẫu gạch ốp tường
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét